Họ thấy hoàn toàn xứng đáng được như thế. Người giàu kết giao với những người thành công và tích cực. Và khi đó, bạn sẽ trở thành chủ doanh nghiệp và tự điều hành công việc kinh doanh của mình.
Tất nhiên là họ bị phá sản. nhặt và để dành quả khô nhiều như mọi năm để chuẩn bị cho mùa đông nữa, vì tôi không xứng đáng làm vậy”? Chắc chắn là không! Con vật chỉ biết hành xử theo bản năng này sẽ không bao giờ làm điều đó. Tôi thường khuyên mọi người hãy mạnh dạn lựa chọn, thậm chí thay đổi hoạt động kinh doanh hay lĩnh vực nghề nghiệp (nếu cần) để tìm một hướng đi mới sao cho việc tạo ra thu nhập thụ động là tự nhiên và tương đối dễ dàng.
Tôi đã chứng kiến nhiều người chưa thực hiện tốt công việc của họ. Liệu tình trạng tài chính của bạn có gì thay đổi sau một năm, hai năm hay năm năm nữa? Câu trả lời có lẽ là không. Nếu con muốn đi tìm việc, hãy chắc chắn con được trả theo phần trăm số lợi nhuận mà con tạo ra.
Hãy xem xét hoạt động tiếp thị theo mạng. Từ mấu chốt ở đây là giá trị. Một vài giờ sau, tôi bắt gặp câu trả lời trong một mẩu quảng cáo về bộ phim ấy trên ti- vi: “Nay bộ phim đã được chiếu ở một rạp gần nhà bạn”.
000 đô-la vào tài khoản Tự do tài chính của mình! Cô còn phát triển thói quen quản lý tiền tốt đến mức, khi một ngân phiếu thưởng trị giá 10. Mặc dù trước mắt bạn có thể cảm thấy dễ chịu đôi chút, nhưng rồi bạn cũng sẽ quay về với cảm giác có lỗi và xấu hổ. Người giàu luôn kiếm tiền trên mồ hôi nước mắt của người nghèo.
Con người là những sinh vật sống theo thói quen, và vì thế bạn sẽ phải tập thói quen đón nhận những điều tốt đẹp nhất mà cuộc đời đã ban tặng. Cô sống giản dị như những người dân địa phương, chứ không phải theo kiểu khách du lịch nên hầu như cô không mấy khi tiêu đến tiền. Còn giờ chúng ta hãy tập trung và quay lại với công việc”.
Những người ở tầng lớp trung lưu hiểu biết khá lơ mơ về lĩnh vực của họ, còn người nghèo thì gần như không có chút khái niệm nào về lĩnh vực mà họ đang hoạt động. “Xóa đi, xóa ngay, cảm ơn vì đã chia sẻ”. Hãy hình dung bạn đang nói chuyện với một người bạn và người đó bảo: “Tiền bạc không quan trọng”.
Nếu bạn cảm thấy sự tự do, nghĩa là bạn đang đi đúng hướng. Natalie, một học viên của chúng tôi, kể rằng cha mẹ cô là những người hà tiện hết mức. Bạn thậm chí không phải nghĩ về điều đó.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta và nói: “Xin lỗi, nhưng ông không làm ngược đấy chứ? Nếu ông muốn tôi thuê ông quản lý tiền cho tôi, thì ông phải gửi cho tôi bản kê khai tài chính của ông chứ? Và nếu ông không giàu lắm cũng không sao!”. Nếu bạn đang có việc làm được trả lương theo giờ hoặc theo tháng, hãy đề xuất với chủ doanh nghiệp kế hoạch khoán cho bạn, sao cho bạn có thể được thanh toán tiền công dựa trên kết quả của cá nhân bạn, cũng như kết quả của công ty. Nhân tiện, khi bạn đọc đoạn trên, nếu có tiếng nói nhỏ thì thầm trong đầu bạn rằng “người giàu không quan tâm đến việc tuân theo pháp lý, đạo lý và luân lý”, thì bạn nhất định đang làm việc đúng là đọc quyển sách này.
Không có tiền, tôi đã phải vay 2. Ông ta trở về chỗ ngồi với tâm thế của một con người mới. Ở tuổi 55, bằng cách tiết kiệm và đầu tư hợp lý như thế, cha mẹ vợ tôi đã có thể nghỉ hưu.