Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm.
Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.
Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy.
Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.
Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ.
Bà già vục đầu vào thùng rác. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không.
Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.