Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Có thể tột cùng tuyệt vọng (31.
Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.
Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi.
Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn.
Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh.