Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới. Tỏ ra rằng ta tin nơi tài năng họ, rằng họ có tài mà họ không ngờ. Ngày hôm nay đổ khuôn được mấy lần? - Sáu lần.
Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn. Nhưng về sau, anh thú với tôi: "Than ôi! Biết bao lần ở nhà một khách hàng ra, tôi khoan khoái tự nhủ: "Ta đã làm cho thằng cha đó phải ngậm câm". Bà mẹ kiệt sức, chết.
Và tôi tin chắc rằng có gặp kẻ gian lận đi nữa thì mình cứ coi họ như một người ngay thẳng, thành thật, họ sẽ ngượng, không gian lận nữa". "Tôi đã để ông cầm đầu đạo binh Potomac. Dùng cuốn sách này làm kim chỉ nam để giải quyết những nỗi khó khăn hằng ngày.
Như vậy không nguy hiểm. Trong 20 năm nữa, có lẽ tôi không còn tin tới nửa lời tôi đã nói trong cuốn sách này. nói: "Tôi nhận được bức thư đó, ngạc nhiên lắm, ngạc nhiên mà cũng vui nữa.
Anh thử chơi đi, anh sẽ mau biết lắm". Chưa bao giờ người ta nghe ông khen những người giúp việc ông như vậy. Kết quả? Ông Disraeli thích nhắc lại lời này lắm: "Trong 30 năm sống chung không bao giờ tôi thấy buồn chán vì vợ hết".
Cháu sành và có óc thẩm mỹ. Một thiên tài, William Lyon Phelps, trước làm giáo sư văn chương ở Đại học đường Yale, đã hiểu chân lý đó từ hồi còn nhỏ. Ông chịu nhận rằng lời đó đúng.
Trong nghệ thuật dùng người, chưa có lời khuyên nào chí lý bằng lời đó, cho nên tôi muốn nhắc lại: "Bí quyết của thành công là biết tự đặt mình vào địa vị người và suy xét vừa theo lập trường của người vừa theo lập trường của mình". Khi nghe ông nói cô May Alcott sanh trưởng ở miền New Hampshire, tôi buồn lắm. Muốn dẫn dụ người, không phải tranh biện mà được.
Ngoài ra, không có cách nào khác. Hai ngày sau, ông chủ nhiệm tờ Boston Herald viết thư trả lời ông B. Một cách đối đãi như vậy làm cho người ta vui lòng tự sửa mình.
Sau khi nghiên cứu nó kỹ rồi, mỗi tháng nên để ra vài giờ ôn lại. Đời vợ chồng, hết ngày này qua ngày khác, chỉ là một chuỗi những tiểu tiết không nên thơ. Như vậy, khi coi lại, mau và dễ thấy hơn.
Ông nói: "Bắt người nhà chịu sự rầu rĩ, càu nhàu của mình có ích chi đâu? Rồi ông trưởng tòa chỉ cho họa sĩ cách nuôi chó lại cẩn thận đánh máy lên giấy, sợ ông này không nhớ hết. Thực là một tờ báo rất quý cho các gia đình và một trong những tờ báo ấn loát đẹp nhất tại Mỹ.