Cái thùng rác lở loét hơn. Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Cái đó làm bạn tỉnh ra.
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.
Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Hoặc lúc phấn khích.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới.
Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào… Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình.
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Và có một cái đầu luẩn quẩn.