Thế thì nổ bố đầu còn gì. Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai. Ôi, cuộc đời của bác tôi.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.
Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo.
Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.
Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào?
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Theo một cách của riêng em.
Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.