Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Hôm sau đi thi thấy bình thường. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Còn lười và nhát, thì chịu.
Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…
Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Cái đó, chúng đưa ra không khó. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.
Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.
Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp.
Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.
Chúng là những kiệt tác. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.