Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.
Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Hai là bạn viết cái chuyện này. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.
Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Tôi không đuổi nó nữa.
Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Dù biết là tạm thời thôi. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi.
Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Hoặc sẽ bắt mình quên.
Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.
Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.
Theo một cách của riêng em. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.