Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Trẻ con hay người lớn. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.
Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Để tí nữa em bảo cháu vào. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi.
Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.
Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật.
Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.