- Xin ông bớt mỉa mai cho. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.
Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Bà già vục đầu vào thùng rác. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.
Lại cái đồng hồ báo thức đây. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn.
Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Thật ra, một ngày của bạn không dài.
Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.
Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.