Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết.
Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu. Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Cơ bản là không muốn lắm.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau.
Còn quá nhiều điều để viết. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.
Con nó thì sinh ra trong đó. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do.
Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.
Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.
Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi.
Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau. Có người cúi mặt bấm di động.