Trong câu chuyện thần thoại, Sisyphus bị đày phải làm một nhiệm vụ đời đời là đẩy một tảng đá lên đỉnh đồi. Hay là hạnh phúc thật gần gũi, ở ngay trong tâm chúng ta. Thay vào đó, em rất thích thú với những món quà đang cầm trên tay.
Nhưng rồi họ vẫn quay về nơi họ bắt đầu hoài nghi. Và hãy nhớ để sự phê bình của bạn phản ánh sự quan tâm của bạn dành cho họ, chứ không phải chỉ để thể hiện nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự đứng trên đôi chân của chính mình mỗi khi thất vọng.
Thế mà bạn thử nghĩ xem, có phải chúng ta đang hằng ngày vẫn theo đuổi những thứ chẳng đáng được đưa vào danh sách trên không? Thay vì phải trân trọng những gì thực sự là quan trọng đối với mình, ta lại đi gom góp những thứ gọi là ”biểu hiện của thành công và hạnh phúc" mà không màng băn khoăn tự hỏi - đâu mới là hạnh phúc thực sự. Hãy tận hưởng những điều bạn thường làm mỗi ngày, đó có thể là cuộc trò chuyện bất chợt với đồng nghiệp, là lần gặp gỡ tình cờ với người hàng xóm, có thể điều đó sẽ giúp bạn hiểu hơn về cuộc sống của họ. Chẳng bao lâu, anh kiếm một công việc làm thêm.
Làm sao bạn có thể hoàn thành một mục tiêu trừu tượng vì sẽ không bao giờ bạn biết chắc là mình đã đạt được hay chưa. Và chắc hẳn cô cũng chẳng đồng ý tổ chức hôn lễ vào giờ nào khác - nếu không phải là vào giờ giải lao giữa hai hiệp. Nếu bạn nghĩ mọi sự đều ổn dù có những va vấp đâu đó trên đường, hãy nghĩ đến bức tranh tổng thể của rừng cây.
Cách đây vài năm, một sinh viên tại trường Đại học Yale đã từ chối nhận tấm bằng tốt nghiệp khi chỉ còn ít ngày nữa là đến ngày lễ trao bằng tốt nghiệp. Có những người tự cho là mình đã học đủ, đọc nhiều, vốn hiểu biết rộng nên không cần phải đọc sách hay học hỏi thêm nữa. Khi nghĩ về quá khứ của mình một cách có ý thức, đa số mọi người đều có khuynh hướng thiên về những kỷ niệm đẹp.
Họ có cơ hội hiểu cuộc sống một cách sâu sắc hơn và có cảm giác cuộc sống của mình có mục đích, được trân trọng và ít nhàm chán. Để giữ mối liên hệ tốt và duy trì hạnh phúc, chúng ta cần đối mắt với những khó khăn một cách thiện chí hơn là tránh né chúng. Khi còn ở tuổi niên thiếu, dường như mọi người chúng ta thường nhìn nhận khái niệm hạnh phúc rất đơn giản - đó là đạt được những điều mình muốn.
Không có điều gì trong cuộc sống mà bạn bắt buộc phải làm, bạn có toàn quyền quyết định làm những điều mình muốn. Vì sao lại có sự nhạy cảm đến như vậy? Vì con người luôn dựa vào nét mặt để nhận biết những người xung quanh đang nghĩ gì. Bạn cần phải xác định rõ bạn quan tâm đến điều gì làm bạn hạnh phúc và điều gì khiến bạn buồn phiền.
Đừng mất thời gian đánh giá sự hài hước, hoặc tự hỏi, "Việc đó có thật sự đáng buồn cười không?" hay "người khác có thấy nó khôi hài không?" Hãy tận hưởng và cười lên mỗi khi bạn cảm nhận được một điều khôi hài tự nhiên nào đó. Tình yêu nơi anh thật lãng mạn, đầy sức sống kết hợp với trí tưởng tượng thuở thiếu thời nâng lên thành một nguồn sống mãnh liệt chi phối toàn bộ cuộc sống của anh. Bạn muốn ủi đồ bởi bạn coi trọng việc ăn mặc chỉnh tề, hoặc bạn muốn thể hiện tình yêu thương trong gia đình khi ủi đồ cho những người thân.
Mối quan hệ giữa anh và vợ, trách nhiệm làm cha, sự tận tâm với sự nghiệp chính trị - là những điều anh đề cập đến. Bạn đang cảm thấy bất hạnh! Bạn sẽ làm gì để hạnh phúc? Chính suy nghĩ của bạn quyết định tất cả - ngay vào lúc này! m nhạc có thể hàn gắn những vết thương tinh thần và là nguồn động viên lớn trong cuộc sống của chúng ta.
Khi có điện trở lại, Andy lại lên mạng kiểm tra người bạn ấy và được biết rằng chỗ của anh ta cũng vừa bị mất điện xong. Sở thích của người này chưa hẳn là sở thích của người khác, ước mơ của người này không phải là ước mơ của người khác. Đôi khi họ còn thi vị hoá nỗi buồn, hay nói một cách khác, họ không dám dũng cảm từ bỏ nỗi đau mà muốn mang theo nó suốt đời với những lý giải mà theo họ là có lý.