Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Tôi có làm gì ám muội đâu.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Có điều, con đường thì khác. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.
Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.
Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.
Nhưng mà chắc là ra được thôi. Và dễ sống hơn một chút. Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Tự do hay không là ở mình. Của một thân xác đặc.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Khán giả sôi động phết. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Miệng họ mặc kín mít áo quần. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng.