Bạn nên nhớ rằng khi ta biết thích công việc của ta, ưu tư tất phải tiêu tan, chưa kể đến sự có lẽ sẽ được thăng cấp, tăng lương. Tại sao phải cải nhau về những tên đó, vì chung quy vẫn là những năng lực huyền bí của vủ trụ điều khiển ta? Tôi xin đơn cử truyện một người bán sách thất vọng, ông John R.
Xem đấy bạn thấy rằng Chúa Giê Su, khi dạy "ta hãy yêu kẻ thù của ta", không những đã vạch ra cho những kẻ theo đạo Ngài một con đường tinh thần, đồng thời lại đã dạy họ một bài học về cách giữ gìn sức khõe mà khoa học trong thế kỳ hai mươi này cũng phải công nhận là đúng. Trong một nhà tù, hai người cùng đứng vịn tay vào song sắt; một người chỉ trông thấy một bức tường trơ trụi, còn một người ngửa mặt lên trời, ngắm những vì sao. Nhưng tôi cũng phải nhận, ít nhất là một lần, tôi đã có chút lương tri.
Nếu tôi là con ngài, thì ngài có khuyên tôi làm nghề đó không? Chắc các bạn muốn biết thêm một người khác đã áp dụng định thức thần diệu của H. Do đó có lần ông bà đi máy bay từ Penver tới bờ biến Thái Bình Dương, và máy bay đâm vào một trái núi.
Song rất tiếc rằng tôi quên hẳn tên hai ông bà tuy tôi vốn ghét lối kể thí dụ mà không cho biết tên và địa chỉ của các nhân vật để chứng minh cho câu chuyện. Tôi đã phải trải cái cảnh ngủ trong một căn phòng lạnh tới 15 độ dưới số không. Trước hết, nếu có thể được, xin bạn rán lựa nghề mà bạn yêu.
Tôi còn nhớ vài lời tự chỉ trích mà tôi đã xếp trong tập ấy khoảng 15 năm trước. Nhưng xin đừng, trừ phi bạn muốn đọc để tiêu khiển. Cứ xem Nga hoàng Catherine chuyên chế làm vậy mà cũng chỉ cười khi người bếp nấu hư một món ăn, huống hồ là chúng ta.
Sau khi ở nhà bác sĩ về, tôi liệng cả một xe cam nhông những tờ phúc bẩm và giấy má cũ đi. Quân đội Hoa Kỳ đã áp dụng tắc này. Không thế thì chuỗi ngày của tôi không có mục đích, mà không có mục đích thì đời tôi chắc đã tan rã rồi tàn luôn vậy".
Nên đấm mõm nó năm ngàn Mỹ kim hay là bảo thẳng nó cứ việc làm tới, muốn ra sao thì ra? Dù quyết định cách nào thì kết cục cũng là tai hại. Bạn làm công cho gia đình của bạn, tại sao không theo cách ấy? Thế rồi giữa khi thất thế đó, lương y của bà là giáo sư Pozzi ở Paris lại biểu bà cưa một chân, vì trong khi vượt Đại Tây dương, gặp một cơn giông, bà té trên boong tàu và bị thương nặng ở chân.
Chúng tôi tưởng lối văn ấy phải là lối văn của thế kỷ thứ 20 này. Tôi biết những người da trắng mà y đã kể tên. Lần đầu, đứa con gái cưng của ông, mới năm tuổi, thình lình chết.
Thì chắc chắn như vậy rồi vì tất cả đều do ưu tư mà sinh ra! Ông ngạc nhiên thấy mình rất vui vẻ, còn có óc trào phúng nữa là khác. Bà lo lắng, cáu kỉnh để rồi, sau đó ít lâu, mắt bà lúc đó mờ hẳn.
Nếu ông ta là một ông thánh, thì chắc chắn đã chẳng lấy bà. Hồi tôi 13 tuổi, ba tôi đi theo một xe hơi [37] tới Saint Joe ở Missouri. Bây giờ tôi mạnh khỏe lắm".