một đứa nhỏ! Cha có lỗi. Chị xấu như quỷ, mắt lé, chân đi chữ bát, gây giơ xương, đần độn. Muốn chứng minh điều đó, phải lập lý một cách kín đáo, đừng cho người nhận thấy chủ ý của ta.
ÔNg đã sớm hiểu bài học đó. Tôi hứa với ông rằng những đồ đồng của ông sẽ làm và giao đúng hẹn, dù tôi phải ngưng hết thảy những công việc khác lại". Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn.
Đó là quy tắc thứ năm. Bà ta hỏi tôi, có vẻ ngờ vực: - Nếu vậy, ông đã có trứng rồi, sao còn hỏi mua? - Vì gà của tôi là gà ta, đẻ trứng trắng. Chưa bao giờ tôi lãnh được một mối hàng quan trọng như vậy.
Tư tưởng đó tóm tắt trong một câu này, có lẽ là định luật quan trọng nhất trong thế giới: "Con muốn được người ta cư xử với con ra sao thì con cư xử với người ta như vậy". Chỉ nhờ ánh sáng của một ngọn đèn phóng xạ sáng rực cả một cửa hàng bán kẹo, mà số kẹo bán được tăng lên gấp đôi. Bài diễn văn đó là một trứ tác có kết quả lạ lùng.
Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. "Bây giờ, khi tôi lại nhà một khách hàng và nếu người đó bảo tôi: "Cái gì? Xe cam nhông hãng Bạch Xa? Tôi xin chịu. Vậy mà biết bao người một đời lầm lẫn không chừa, không biết định luật đó.
Mà bạn tưởng mỗi lần ông đều có tin quan hệ cần cho bà cụ biết sao? Không! Ông chỉ muốn tỏ cho bà cụ biết rằng lúc nào ông cũng nhớ tới mẹ, cũng chỉ tìm cách làm vui lòng mẹ, và hạnh phúc với sức khỏe của cụ vô cùng quan trọng đối với ông. Nhưng các em cũng biết: đốt lửa ở đây nguy hiểm lắm. Và vấn đề ăn của đứa bé giải quyết được tức thì.
ý kiến của tôi không còn vững vàng như hồi trước nữa. Biết bao người trong bọn chúng ta, không dám lớn tiếng với một khách hàng, một bạn đồng nghiệp, mà cho sự réo vợ một cách hách dịch tàn nhẫn là một điều tự nhiên. Cô thứ nhì, trái lại, làm bộ như không thấy những lỗi lầm của tôi mà không ngớt khen những tiến bộ của tôi.
Cũng như hết thảy những người dẫn đạo quần chúng, ông biết rằng cách thần diệu nhất để chiếm lòng người là bàn tới vấn đề mà người đó thường ấp ủ trong lòng. "Nghĩ kỹ, tôi cũng không đồng ý với tôi về bài đó. Anh là người hầu bàn khéo nhất tỉnh Nữu Ước này.
Von Bulow đã biết chữa lỗi lại liền. Và để đáng được nhận lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp núc. Thì cứ khen họ cho họ nghe.
Ông bắt tay hai đại tướng đó nói: "Xin mời hai Ngài ngồi xuống đây, chắc hai Ngài mệt lắm". Được gặp ông, tôi vui vẻ lắm. Trong vài phút, ông ta vui vẻ kể về cha mẹ và tổ tiên ông.