Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.
Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy. Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần.
Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Tôi chưa làm thế bao giờ. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.
Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Vậy thì nó là một giấc mơ.
Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.
Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Nhưng như thế là em còn muốn. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Về trả vay, cho nhận.
Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.