Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Hoặc có nhưng không nhiều.
Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé.
Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Giữa đời sống và nghệ thuật. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.
Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.
Để chờ một sự thật tươi đẹp. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi.
Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ.
Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Chúng ta có hai cái rỗng.