Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu.
Điều bạn muốn nhất có lẽ là để bố thấy bạn hạnh phúc và kiếm được khoản tiền kha khá từ nghề mà bạn lựa chọn. Bao người làm được sao mi không làm được. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi.
Phải tập trung vào học. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.
Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Trước thì tháng gặp một hai lần.
Một giọt rơi xuống sách. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Tôi viết theo ông ta.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Lúc đó bạn đang gập bàn.
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.
Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.
Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.