NHỮNG KHÁCH MỜI THÚ VỊ NHẤT VÀ CHÁN NHẤT CỦA TÔI, VÀ LÝ DO VÌ SAO Frank bảo: Chàng trai trong bài đang giận đấy. Đặc biệt là khi người trò chuyện với bạn không có chuyên môn như bạn, lúc này tốt nhất hãy dùng ngôn ngữ không chuyên biệt, rõ ràng và dễ hiểu.
Các bạn còn nhớ anh chàng ca sĩ hát ca khúc Remember mà tôi từng kể ở chương 4 không? Anh ta là vị khách mời có đầy đủ cả bốn yếu tố trên. Vị khách té cái rầm ngay giữa phòng thu, bởi ông là một linh mục Catholic. Nó phóng vù vù như vũ bão trước sự sững sờ của mọi người và về đích trước tiên.
Chúng ta vừa mới nghe ông Frank Sullivan nói về chủ trương chống phạm pháp, và theo học thuyết công bằng, hôm nay tôi đứng đây để nói thay cho sự phạm pháp. Đừng nói những gì không thích hợp hay những gì thừa thãi. Nếu làm như vậy, ngay tức khắc khán giả sẽ biết rằng tôi đang nói thật.
Hoàn toàn ở thế chủ động và không thể né tránh được. Tại sao vậy? Một cô gái vừa đổi nghề. Marshall Simmonds, người đàn ông tốt bụng, ông tiên của cuộc đời tôi giờ đây xuất hiện với tư cách là một ông giám đốc.
Có lần một phóng viên hỏi John về cú chặn bóng thất bại trong trận đấu ở Orioles tối hôm đó. Trên bàn chúng tôi chẳng có một bông hoa nào, phía sau cũng không có những bức tranh khổng lồ nào về quang cảnh New York hay Washington làm phông cả. Thế nên tôi tiếp tục nói:
Nhưng cũng như mọi việc khác trong cuộc sống, sự hài hước không thể có tác dụng tốt khi bị khiên cưỡng, gượng gạo. Và Frank đã làm như vậy thật. Tôi rất kính nể Bob.
Cuối cùng, có thể khẳng định dạng câu hỏi giả định này có rất nhiều tác dụng. Loại câu hỏi này là một cách thức mà bạn không thể bỏ qua nếu muốn cuộc chuyện trò thú vị và sinh động. Vậy là bạn thành công!
Đây là một ca khúc nổi tiếng vào thời niên thiếu của tôi. Khi xem những cuộc phỏng vấn của Barbara Walters tôi thường thấy thất vọng. Thế rồi đột nhiên sau ba tuần, người phát thanh buổi sáng nghỉ làm.
Tôi đã chọn đúng đề tài để nói. Nào là lúc bé tí thì sợ con mèo, rồi thì khi lớn lên lại sợ… cái nhìn của cô bạn gái! Tôi quay trở lại câu hỏi về việc lái máy bay. Họ sẵn sàng chia sẻ sự nhiệt tình đó khi tiếp xúc với bất cứ ai.
Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree. Có điều, tất cả chúng tôi đều phải bật cười. Hãy xem việc rút lui của bạn là một điều hết sức tự nhiên.