Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.
Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại.
Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Tôi có làm gì ám muội đâu. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.
Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Làm một bài thơ dở để được khen.
Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết.
Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.