Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Thấy mặt mình mát lạnh. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.
Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Chạy đi mua thì không có hứng. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?.
Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng. Nhưng thế tại sao ta không sướng?
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. - Ông quả là người biết lo xa. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.
Ta đâu ham hố thắng thua. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.
Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.
Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Phải hết sức giữ gìn. Tiếp theo thì còn tùy.
Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Người lớn thì thật xa lạ.
Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.