Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận.
Liên miên liên miên đục vào óc. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp… Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.
Sợ không trả được? Không phải. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này).
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Nếu hắn là người tài.
Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.
Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính.
Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Họ vốn là những người khá nhạy cảm.
Ăn xong lên giường nằm. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Không, tôi không cần biết.