Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.
Sai là vô trách nhiệm. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.
Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.
Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc.
Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.
Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Chỉ có 5 mẹ con nhà hổ Lâm Nhi còn uyển chuyển.
Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.
Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Sai là vô trách nhiệm. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.