Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Nhưng nước mắt không nghe tôi.
Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.
Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn.
Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.
Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.
Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Nhưng anh vẫn muốn trả thù em.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế.
Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó.