Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Em chỉ thích những anh nho chín.
Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.
Cái cuối có phần họ nói đúng. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Hai chị em cùng phấn đấu.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Cần quái gì sự thật và lí do.
Chị út là người bạn học lớp một với tôi. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.
Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Vật chất? Bạn đâu có. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.