Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay.
À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược.
Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.
Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.
Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia.
Hai chị em cùng phấn đấu. Cái đó làm bạn tỉnh ra. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.
Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.