Futunaria

Đang tắm bị anh hàng xóm rình trộm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trước kia óc tôi quay cuồng, có nghĩ ngợi gì được đâu. Nhưng chắc chắn là trong nhiều trường hợp, sợ sệt và lo lắng là hai nguyên nhân chính. Xét cho kỹ, nghệ thuật nào chỉ để tự mô tả hết.

    Ông nhất định không tin, ông đỗ lỗi cho cơ quan thương mãi của chúng tôi ở Nữu ước. Họ biết soạn những điệu nhạc và lời ca vui vẻ mà họ không biết chút gì về cách gây hạnh phúc cho đời họ. Bà kể chuyện một quả phụ lãnh của công ty bảo hiểm 20.

    Tôi đọc đi đọc lại bức thư ấy, thấy như có cháu đang đứng bên cạnh, nói với tôi: "Tại sao cô không hành dộng như cô đã khuyên cháu? Cứ vui sống đi, mặc kệ tình thế ra sao thì ra, giấu nỗi lòng trong một nụ cười rồi vui vẻ sống". Ông luôn luôn mất ngủ - đọc sách đến nửa đêm - năm giờ sáng đã dậy và bắt đầu đọc thư cho thơ ký đánh máy. Dì Viola có lấy vậy làm phiền không? Tôi tưởng nhiều khi cũng có.

    Đứa gái chỉ tôi nói: "Không biết có phải ông già Nô-en mang cô này lại không?" Thấy tôi ngửng đầu mở mắt, cả hai đứa đều sợ. Ông tin chắc có thể bán cho các bà nội trợ Pháp bất kỳ món gì, cả những tờ báo cáo về Đại hội nghị Liên Hiệp Quốc viết bằng tiếng Anh nữa [36]. Rồi khi đọc cuốn Quẳng gánh lo đi, tôi thấy hết ưu tư, nhẹ hẳn người.

    Thỉnh thoảng ngó tới nó. Nói thế có phải là tôi bênh vực một thái độ vô tư lự trước tất cả những nỗi khó khăn không? Không. Hãy tỏ ra thành thật yêu quí người sống quanh ta.

    Tôi thấy rằng hỏi thăm họ vậy thì họ tươi cười vui vẻ. Rồi những tiệm nước, tiệm cơm khác cũng dần dần đặt, mỗi ngày một nhiều. Cuốn ấy nhan đề: Tư tưởng của một người có đoạn này:

    Vậy tôi sẽ mua một quan tài và mang theo". Đoạn, ông lại hỏi: "Ai đã thấy xẻ mạt cưa?". Như đã nói, tôi sinh trưởng trong một trại ruộng ở Missouri.

    Người này khi làm cho hãng, tính toán chi li, cẩn thận lắm, nhưng với túi tiền riêng thì. Ông nghĩ tới các vì tinh tú luân chuyển trên đầu, nghĩ tới vừng Thái dương cứ đúng kỳ hạn trở lại chiếu sáng miền hoang vu ở Nam cực. Bà cô Edith cũng vậy.

    Lều dựng trên một sàn gỗ bằng dây thừng. Bạn có chịu đổi cái bạn có để lấy một triệu Mỹ kim không? Tôi vẫn không chừa, tôi xuẩn quá.

    Đó là phương thuốc rẻ nhất ở đời - mà cũng thần hiệu nhất nữa. Nếu có một chuyến xe trật đường rầy thì sao? Hay là nếu xe đương qua cầu mà sập thì sao? Đã đành, trái cây đã có bảo hiểm, nhưng ông sợ nếu đến hẹn, không có trái để giao cho khách hàng thì sẽ mất mối. Tôi thấy nó gây nhiều cảm hứng đến nỗi tôi đã phân phát nó ra hàng trăm bản.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap