Futunaria

Lén lút thổi kèn cho cậu em trai mới lớn cực hấp dẫn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.

    Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm.

    Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại.

    Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Dù lúc đó chả nghĩ gì.

    lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Phải, đó là tôi tự cô lập mình.

    Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.

    Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Mọi người vẫn thấy bình thường.

    Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.

    Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.

    Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap