- Có phải ngài là thần Gnome, vị thần mà mọi người vẫn thường gọi là Hoàng tử của lòng đất không ạ? Chỉ còn nửa ngày nữa là tới hạn cuối cùng mà Merlin đưa ra. Thế nhưng cả thần Gnome lẫn Bà chúa hồ đều khẳng định với ta rằng chưa từng có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng Mê Hoặc cả.
Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Cậu không biết là chín mươi phần trăm những người từng trúng vé số đã phá sản hay trở về tình cảnh trước đây trong vòng cchưa đầy mười năm kể từ ngày họ trúng số sao? Ngược lại, sự may mắn thật sự có thể đến với ta nếu ta thật lòng mong nó đến. Nhưng mọi người sẽ không tìm được một nơi nào như thế trong khu rừng này đâu.
Thời gian trôi qua thật chậm. Chàng dường như quên mất sự hiện diện của mụ phù thủy hắc ám khuya hôm qua. Năm phút sau, cơn mưa "may mắn" chấm dứt.
Đầy là điều chưa từng bao giờ xảy ra trước đây. Vào buổi sáng thứ sáu, Nott vẫn buồn bã lang thang trong khu rừng già. Merlin ra hiệu mọi người im lặng nghe ông nói tiếp:
Đã lâu lắm rồi ông không biết thế nào là mùi vị của niềm vui, thành công hay hạnh phúc. - Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà. Cũng như lần trước với Nott, chẳng có tiếng trả lời nào vang lên cả.
Chắc cậu không biết lý do tại sao phải không? Lúc đó, một người chú của cha tôi vừa mới qua đời nhưng ông ấy lại không có con cái gì cả. - Đó dĩ nhiên là vì đất đai ở đây. Nott cảm thấy một nỗi thất vọng to lớn đang chiếm lấy lòng anh.
Vì thế hãy cứ làm điều ngươi muốn. Còn những cây bốn lá may mắn tôi nhờ ông chuyển đến những con người từng bất hạnh, khổ đau nhất trong vương quốc này, những người biết quên mình cho hạnh phúc của người khác. Nott sẵn sàng hạ bất cứ chướng ngại vật nào trên đường mình đi.
Thế nhưng cũng chẳng có gì khác hơn nữa. Các hiệp sĩ lần lượt leo lên ngựa ra về. Cơ thể bà được tạo thành bởi một làn nước trong vắt mà ta có thể nhìn xuyên thấu qua được.
Đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên: Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác. Cậu chuyện cậu kể đã đến với tôi bởi vì tôi đã đi tìm nó, dù tôi không ý thức là mình đang làm như vậy.
Chàng cũng mơ được cầm nó trên tay, tận hưởng mùi có thơm nồng nàn tiết ra từ những chiếc lá hình trái tim xanh biếc. Ta đã sống trong không rừng này hơn một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế. Chính điều này đã luôn giúp chàng nhìn và hướng về phía trước.