Tôi tự hỏi mục đích ở đời là gì? Song trả lời không được, suy nghĩ hoài không ra. Bạn lặp đi lặp lại câu đó thiệt chậm trong 1 phút. Lễ Giáng sinh càng tới gần, tôi càng thấy buồn tẻ.
Nhờ chúng, tôi thấy rằng muốn được hạnh phúc, ta phải gây hạnh phúc chung quanh ta. Quá khứ đã chết, đừng cho nó sống lại nữa. Họ không biết họ làm được việc gì mà cũng không biết thích hợp với việc gì nữa.
Như ông toà Joseph Sabath ở Chicago, một người đã rán điều giải trên 40 ngàn vụ ly hôn, tuyên bố: "Phần nhiều những cặp vợ chồng xin ly dị đều do chuyện lặt vặt hết"; và ông F. Vậy chiều chúa nhật đó, tôi vào thẳng trong phòng tôi, tại hội các Thanh niên theo Thiên Chúa giáo ở Thượng Hải, lấy máy đánh chữ ra đánh: Trước kia cô thường cằn nhằn về công việc, nhưng sau cô thôi hẳn.
Ông cụt cả hai chân, ngồi trong góc thang máy trên cái ghế có bánh xe. Lăn người từ chân tường này đến chân tương kia càng hay. Nói vậy có phải là nói mò không? Không.
Nếu vậy thì ông nhạc tôi là một tín đồ cao thượng của đạo ấy rồi. Ông cụt cả hai chân, ngồi trong góc thang máy trên cái ghế có bánh xe. Và, dù sao, không có sức mạnh nào, oai quyền nào đem lại được dĩ vãng trở về với bạn.
Nhưng nếu chúng ta không làm từng việc một, chậm chạp, đều đều như những hột cát chui qua cái cổ đồng hồ kia thì chắc chắn là cơ thể và tinh thần ta hư hại mất". Nó đã ảnh hưởng sâu xa và lâu bền tới đời sống của tôi. Họ biết rằng tới đấy thì phải ngồi nghe mất hàng giờ những lời trách phiền bóng gió, nhưng lời phàn nàn chua xót, và hàng chuỗi những tiếng than thở dài vì số phận.
Một hôm ông viết vào nhật ký như vậy: "Hôm nay tôi sắp gặp những kẻ đa ngôn, những kẻ ích kỷ, tự phụ và vô ơn bạc nghĩa. Đoạn để cho đầu tự nhiên gập xuống, quay đi quay lại ít lần, như một quả bóng. Ông gởi đơn xin việc, nhưng tới đâu người ta đều trả lời rằng, trong thời kỳ chiến tranh, người ta không thể thu nhận một thư tín viên ngoại quốc, tuy nhiên họ cũng ghi tên và sẽ gọi đến ông, nếu cần.
Bà đã giúp nhiều người về mọi cách sinh lợi, từ người phu vác, kiếm không đầy 100 Mỹ kim, tới những ông chủ hãng kiếm được trăm ngàn Mỹ kim mỗi năm. Ngày hôm nay tôi sẽ có một chương trình. Có thể kiếm cách trốn được không? Không.
Laurs, giám đốc khám đường và ông cho tôi biết rằng những trọng phạm kia lúc mới vô khám, bao giờ cũng đầy oán hận và sầu thảm. Họ dùng hai sợi dây cáp để đưa thùng xuống tàu. Ông Lincoln liền lập tức hồi lệnh.
Đường thì lầy mà trời thì gió mưa, dông tố. Và biết đâu, vì bà thấy trong người thư thái trở lại, những nét nhăn ấy chẳng biến lúc nào không hay? Chú ý là nhận rõ tình hình khó khăn, rồi bình tĩnh tiến tới để thắng nó.