Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.
Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.
Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc.
Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt.
Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Quả thực lâu lâu cũng thành quen.
Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.
Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy.
Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi.