Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được?
Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.
Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố.
Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.
Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu.