Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông.
Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Nghĩa là không đứng trên người khác. Cô gái bảo: Không.
Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó.
Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội.
Thôi, đứng dậy xem tí đã. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được.
Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi.
Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.