Futunaria

Về quê để tiện việc sinh con, rồi ăn nằm luôn với nyc khi tình cờ gặp lại

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.

    Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.

    Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.

    Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng.

    Và bản thân họ phải tự thoát ra. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Ông cụ rất phấn chấn.

    Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Có bon chen bẩn, ác. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.

    Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì.

    Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.

    Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Nhưng mà tôi ươm mầm.

    Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap