Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời.
Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên. Có lí do cũng không khóc. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.
Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau.
Em chỉ thích những anh nho chín. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…
Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: