Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu.
Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng.
Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Bạn cũng đang ganh đua với họ.
Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.
Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.
Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.