Futunaria

Con dâu chăm sóc bố chồng bại liệt

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ông mê man nằm trên sàn. Chịu không nổi, người sinh âu sầu, mất ăn, sức lực tiêu mòn, cho nên mặc dù làm lụng suốt ngày ở ngoài đồng, người cũng phải uống thêm thuốc tiến thực. Con cầu Ngài giúp con, thương con.

    Năm 1929, một chuyện kỳ dị xảy ra làm náo động cả giáo giới. Rồi lên giường ngủ say, quên hết ưu tư. Tôi không kể chuyện ông "X", ông "Y" nào, hoặc "một người quen ở Ohio" cho bạn nghe đâu.

    Chắc là hoàn cảnh tự nó không thể làm cho ta sung sướng hay đau khổ. Mà người đời không chịu hiểu như thế. Tôi còn giữ một bức thư của bà Edith Alberd ở Mount Airy, thư viết: "Hồi nhỏ, tôi rất dễ cảm xúc và nhút nhát.

    Người ta dạy việc tôi trong có hai ngày, mà những điều chỉ bảo đó lại càng làm cho tôi sợ hơn nữa. Việc đó không phải dễ, vì trong khi chúng ta lo lắng, cảm xúc thường lên tới cao độ. Con người lẻ loi rất dễ bại trận, nhưng sống với sức mạnh của Thượng Đế ở trong lòng, không sao quỵ nổi.

    Tôi nhớ lại thì té ra đã năm đêm rồi mà tôi còn sống, cũng như những người bạn đồng đội chỉ có hai bạn bị thương, nhưng không phải vì bom địch, mà vì mảnh đạn súng cao xạ trong bộ đội. Về sau bánh đặt làm nhiều quá, bà phải mở tiệm, vì bếp nhà không đủ chỗ; lại mướn hai người nướng đủ thứ bánh. Về điều ấy tôi cũng không biết gì hơn bạn.

    Port, nhà bỉnh bút chuyên môn vấn đề tài chính ở báo New York Post, viết trong mục "Nhật ký gia đình" như vầy: "Nhưng mươi lăm ngàn Mỹ kim ở trong tay một người đàn bà, trung bình không đầy bảy tám năm đã hết nhẵn". Powell, Ben Franklin và E. Trong khi nguy hiểm, tôi lại thấy phấn khởi và cảm hứng bội phần.

    Ông tuyên bố: "Bắt chước người khi không bao giờ đi xa được. Có thể rằng tôi không theo đúng chương trình ấy nhưng tôi cũng phải lập nó. Trong khi đi chào khách, công việc gì cũng dễ hết, trừ lúc khách ký hợp đồng.

    Trước kia tôi hay ngồi thẳng tắp trên ghế, hết sức chú trọng thảo luận về các đề mục của những cuốn phim thời sự. Đọc mỗi chương để biết đại ý. Nhưng chuyện xảy ra thiệt.

    Tôi biết cách giữ sức của bà Eleanor Rooselt khi bà có một chương trình hằng ngày nặng nhọc, suốt mười hai năm ở toà Bạch ốc. L" (viết tắt những tiếng: Sai lầm của tôi). Có nỗi gì lo lắng thì người cầu Chúa.

    Để trả lời, ông kể một câu chuyện lý thú đến nỗi tôi còn nhớ mãi đến bây giờ, mặc dầu thoạt nghe có vẻ đùa! Chuyện là thế này: Nhờ cháu, tôi tìm được giải pháp cho tình thế bi thảm đó. Ông liền nói: "Lẽ dĩ nhiên, có ai hề thấy xẻ mạt cưa bao giờ! Làm sao mà cưa, xẻ nó được, vì nó đã vụn như cám rồi! Quá khứ cũng vậy.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap