Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào. Hoàn toàn ở thế chủ động và không thể né tránh được. Shirley Povich nhà báo được giải thưởng Washington Post, cha đẻ của chương trình truyền hình Maury Povich đã nghiệm ra điều này.
Williams Kunstler lại là một luật sư có giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ, quyết liệt và khẳng khái. Tôi biết điều này không dễ dàng. Ông ấy đồng ý mua một bộ sách.
Jim kể anh đã từng thử nghiệm với một anh chàng đi đâu cũng Khỏe không? kiểu này. Mọi người à ra vỡ lẽ. Dick trả lời: Cậu biết Frank Sullivan chứ? Chủ tịch Hội đồng chống tội phạm Florida, một người nói chuyện dở nhất thế giới.
Quả là thành công ngoài sự mong đợi. Lời khuyên tốt nhất là: tìm một người khác để trò chuyện. • Bạn học hỏi được gì từ những người khách thú vị nhất và chán nhất
Chả là ông giám đốc của đài nói rằng ông ấy thích giọng nói của tôi, nhưng ông ta chưa hề hứa hẹn với tôi điều gì. Vậy thì từ hy vọng là có cần thiết hay không? Hơn nữa, người ta sẽ hiểu câu nói của bạn theo một ý khác. Và dùng hay không dùng là quyền của bạn.
Buổi sáng đầu năm mới ấy, các thính giả của đài WKAT vào đã được thưởng thức một âm thanh khủng khiếp. Đôi khi ta phải đương đầu với những tình huống khó xử không phải do ta gây ra. Nếu cẩn thận hơn thì mọi việc đã chặn đứng ngay từ đầu.
Jim Bishop, nhà văn, nhà báo nổi tiếng, vốn là người New York nhưng từng định cư rất lâu tại Miami. Đâu là đội Bills? Đâu là đội Dolphins? Chữ số trên áo của họ thì hoàn toàn mù tịt. Ngay từ sáng sớm tôi đã véo tai bên trái, đập tai bên phải, tự nói với mình: Ráng tỉnh táo! Ráng tỉnh táo!.
Vấn đề này không chỉ riêng ở phái nam. Sau đó Everett đã viết một lá thư cho Lincoln: Tôi phải thừa nhận bài nói dài hai tiếng đồng hồ của tôi không tác động nhiều đến công chúng bằng những gì anh nói trong hai phút!. Một hôm, qua điện thoại tôi nói với ngài thị trưởng rằng tôi rất thích nói chuyện với Andrew qua vài lần tiếp xúc với anh ở Washington.
Sau cùng tôi hỏi Mitchum về Robert De Niro, một trong những nam diễn viên nổi tiếng lúc bấy giờ. Vậy, người ta thường tặng nhau cái gì? Một chiếc cà vạt, một đôi găng tay, hay một cành hoa violet… thì cũng chấp nhận được. Tôi có thể đưa ra cho các bạn một ví dụ.
Nên khôn khéo linh động chọn đề tài thích hợp nhất. Câu chuyện ấy giờ đây đã trở thành kỷ niệm. Nixon còn có một tính cách thứ năm mà tôi chưa đề cập.