Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.
Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ.
Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Là dông dài, là ngắn ngủi. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.
Không có chim non ở trong. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Người bảo đời là bể khổ.
Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy.
Không gì tự nhiên sinh ra. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Sáng được bác cho ngủ bù. Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng.
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.