Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm.
Bạn có hai giọng chính. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Và chưa thấy phải thay đổi.
Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Dù biết là tạm thời thôi. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Tôi thấy thế là tốt. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.
Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.