Nó nói "đổ nước như vậy để cho cỏ rác trong đầu óc tôi khỏi khô". Bãi sa mạc không thay đổi, những người da đỏ cũng vậy. "Trừ ta ra, không có cái gì làm cho ta bình tĩnh được hết".
Kingman hội trưởng Công nông Tiết kiệm Ngân hàng. Nhưng bà không chịu để ai thương hại mình, bà nhất định không để cho cố tật này làm bà trở thành một phế nhân. Như vậy là theo thuyết định mạng rồi.
Rồi sau khi đã mất nhiều thì giờ quý giá và dùng hết nghị lực lấy can đảm, tôi nhẹ nhẹ quay quả nắm, tay run run mà lòng thì nữa cầu cho khách hàng đi vắng! Vậy có thể lời chỉ trích của "người ấy" không quá đáng đâu. Bây giờ nhớ lại, tôi cũng ngạc nhiên về sự thay đổi gần như khó tin đó.
Ông càng nói, đám người phẫn nộ kia càng nguôi dần. Rồi sau sáu tuần tôi đi làm lại. Rồi y trở lại phản ông, tố cáo ông, nói xấu ông, người đã cứu y khỏi khám.
Cháu hỏi tôi: "Má làm gì đó?". Cha ở đâu thì con ở đó". Tôi chỉ khuyên bạn khinh thường những lời chỉ trích vô căn cứ.
Tôi đáp: "Không hại, má con mình ngủ thêm chút nữa". Tôi xin trả lời rằng mệt mỏi sẽ gây ra những ưu phiền, hay nói cho đúng, ít ra cũng làm bạn mất một lợi khí để chống lại những nỗi buồn lo. Tròng mắt họ luôn luôn đưa ngược lên.
Ngày hôm nay tôi sẽ không lo sợ nữa và quả quyết vui sống, yếu mến mọi người, hưởng cái mỹ và tin chắc rằng những người tôi yêu sẽ yêu tôi. Họ cũng mong gặp được người tri kỷ để kể lể tâm sự, nhưng có bao giờ bạn để họ kể lể tâm sự họ không? Có bao giờ bạn tỏ ra nhiệt tình và thành thật chú ý tới đời sống của họ không? Đó. Đời sống đầy đủ hơn, vui vẻ hơn nhiều.
Tất cả những cái ta làm nên là kết quả trực tiếp của tư tưởng. Chảng hạn nếu tôi biết trước rằng khoảng 5 năm nữa, tôi phải chiến đấu trong một trận cũng đổ máu như trận Gettyberg (hồi Nam Bắc chiến tranh) thì chắc là tôi hoảng sợ tới chết ngất. Đây mới là đoạn lạ lùng của cây chuyện.
Mười tháng sau ông bà lại bỏ một người con gái nữa, sinh được năm ngày. Y chỉ biết hiện đương có tiền trong túi, tuy y cũng biết hơn ai rằng nếu hãng y cũng chi tiêu theo lối cẩu thả ấy, thế nào cũng vỡ nợ. Thế rồi họ kiện nhau và cho tới chết không thèm nói với nhau nửa lời.
Ta không được rãng rang như hồi xưa - mỗi tuần ta phải đọc một hai cuốn sách, chín, mười số báo - lại quen với lối văn tiểu thuyết và phóng sự nên lối văn nghiêm nghị của những thế kỷ trước không còn hợp với phần đông chúng ta. "Hãy can đảm chống đối với bệnh; đừng ưu phiền nữa; làm việc gì cho khuây kho đi!". Bà mẹ chồng tôi một hôm kể cho tôi nghe cách bà dạy dỗ con cái.