Nghĩa là trong thâm tâm y, y nhất định không chịu nhận y có tội. Hai mươi bốn thế kỷ trước, Khổng Tử đã giảng tới nó. Có lúc tôi muốn được làm nghề của ông.
Tới mùa hết việc rồi, chúng tôi không có đủ công việc để cậy ông giúp. Nghĩa là đại tá muốn cho ông Bryan hiểu rằng ông là người quan trọng quá, không nên nhận sứ mệnh đó - và ông Bryan hài lòng. Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm.
Vụ ấy đưa lên tới nghị viện, bàn cãi sôi nổi, nhưng rút cục cũng vì sự thối nát trong chính giới mà bị ém nhẹm đi. Chỉ có vài lời tự nhún và khen ngợi mà Von Bulow đã làm cho một ông vua kiêu căng đương bị xúc phạm biến thành một bạn thân, tận tâm với mình. Ông thú rằng hồi thiếu thời, ông đã mắc những tội lỗi không thể tưởng tượng được, cả tội giết người nữa và để chuộc tội, ông nhất định theo đúng giáo lý Cơ Đốc.
Ông ta kể lại: "Tôi mất hẳn tiếng. Rồi chúng tôi thành đôi bạn tri kỷ, kể lể tâm sự với nhau. Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ ông.
Ông cười lớn: "Tại các ngài không sành ăn. Đáng phục là dường nào! Ông ấy yêu tàu làm sao? Và biết rõ nó làm sao? Nhưng cô tôi bảo rằng ông ấy làm luật sư ở Nữu Ước và chẳng bao giờ để ý tới tàu hết. Phải để cho người khác trút bầu tâm sự của họ ra.
Họ nhất định muốn người khác phải chú ý tới họ. Von Bulow đã biết chữa lỗi lại liền. Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua.
Trong 30 năm, ông là lẽ sống độc nhất của bà. Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ ông. Tôi chắc chắn cứ đúng luật thì tôi phải thắng trong vụ kiện đó và lần đó tôi cãi hùng hồn hơn bao giờ hết.
"Ngày hôm nay là một ngày vinh dự trong đời tôi. Sau cùng, ông hỏi: "Công ty mới đó sẽ đặt tên chi?". Ông Joseph Allison, đại lý cho công ty Westing-house, nói với chúng tôi: "Đã từ lâu, chúng tôi ráng làm cho một hãng lớn nọ mua máy của chúng tôi.
Ông kia hỏi lại: - Ông muốn nói chi? Carnegie bèn đề xướng với Pullman hợp hai công ty lại làm một, dùng những lời quyến rũ vạch rõ những lợi chung của sự kết liên đó. Kết quả: tất cả những kiểu đó đều được thu nhận. Đó là lỗi đầu tiên của hãng.
Hết thảy chúng ta chẳng như vậy ư? Và ông khách hàng bực tức, người làm công bất bình, ông bạn mất lòng. B" Ông Vermylen đưa bức thư cho tôi coi và bình phẩm như vầy: "Thư đó có kết quả ngược lại với ý muốn của người viết. Vậy mà bức thư sau này được 50 phần trăm thư trả lời, có phải là năm lần mầu nhiệm hơn không? Và những bức thư hồi âm dài tới hai ba trang, tràn trề tình thân ái, lòng hăng hái và những lời khuyên có ích!