Futunaria

Khi khỏa thân là bình thường - remu suzumori

  • #1
  • #2
  • #3
  • Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời).

    Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời.

    Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. - Tôi rất mừng vì điều ấy.

    Như bình mình chẳng hạn. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Ông bảo: Em nói tiếp đi.

    Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.

    Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Chỉ là chuyện phiếm thôi.

    Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm.

    Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.

    Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa.

    Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap