Vậy theo anh, anh ta có thể trả lời "có" với những câu hỏi này không? “Nhiều năm trước đây, khi tôi còn trẻ và mới lập gia đình. Tất nhiên, ông chủ của anh ta không thể đáp ứng yêu cầu vô lý đó được.
Nếu tôi chỉ tìm được khách hàng ở hai nơi thì tôi phải cố gắng sao cho nơi thứ ba cũng được như thế, chứ không thể tự nhủ rẳng để đến sang năm mình sẽ bù vào. – Hadan Gula quả quyết với Sharru Nada. – Bansir trầm ngâm lên tiếng.
Cháu bắt đầu hiểu ra rồi. Một phần mười trong tổng số tiền cháu kiếm được cần phải giữ riêng cho cháu, cho dù số tiền cháu kiếm rất nhiều hoặc rất ít đi nữa. - Anh chẳng hay gì sao? Một nô lệ đã giết chết một người lính của nhà vua và bỏ trốn.
Ông cảm thấy mình giống một con bò trong cuộc thương lượng đó. Căn nhà và những vật dụng có giá trị đều bị họ xiết hết. Tôi đã trở về Babylon bằng linh hồn của một con người tự do và làm chủ bản thân tôi.
Sharry Nada mỉm cười không trả lời mà hỏi ngược lại Hadan Gula: Chúng ta rất khôn ngoan khi tìm đến ánh sáng mặt trời để sưởi ấm, vậy thì tại sao không biết tìm đến sự thông thái để học hỏi kia chứ! Trong khi những người nô lệ của tôi căng lều ra để ngủ tạm qua đêm, tôi buồn bã và không ngủ được nên trở dậy đi hóng gió.
- Những câu chuyện này rất giống nhau, bởi vì mỗi lần cơ may vuột mất đều có những lý do tương tự. Vậy xin nhờ quý vị, những ai đã từng trải nghiệm sự việc trên hãy kể lại cho chúng tôi nghe được không? - Cháu nói đúng một nửa sự thật mà thôi.
– Trong suốt cuộc đời, tôi đã từng chứng kiến rất nhiều người theo đuổi chí hướng riêng của họ trong các lĩnh vực như kinh doanh thương mại, khoa học, nghệ thuật; và không ít người trong số đó đã đạt được thành công. - Còn tôi giống như những kẻ ngu ngốc khác, ban đầu muốn giúp đỡ anh tránh làm công việc nặng nhọc, nhưng cuối cùng lại phải làm thay anh. Thấy thế, tôi quyết tâm không để thua kém họ.
Thế nên, con đừng bao giờ chậm trễ! Anh ta không hề biết rằng, dịp may không chờ đợi một kẻ chậm chạp nào cả. - Thời gian trước đây, bà ta sở hữu khá nhiều tài sản và đã từng là khách hàng tốt của tôi.
- Tao không thích công việc mày đang làm. Tuy nhiên, con cảm thấy mình không thể hòa nhập với bọn họ được, nên phải ngồi riêng Nhưng từ trước đến giờ cậu không có ý chí chiến đấu và đã chấp nhận bại trận một cách nhục nhã.
Thời gian trôi qua như một cực hình, tôi cảm thấy nhục nhã vô cùng với cảm giác mình đang bị tuyên án. Công việc cũng tạo ra nhiều của cải giá trị, tạo điều kiện cho ông cháu làm những công việc có ích cho xã hội và được mọi người kính trọng. - Ta đã từng biết họ cách đây bốn mươi năm.