Nhớ rằng không có người nào chết vì thiếu ngủ hết. Cô ta mệt mỏi vì cô chán ngán công việc, có lẽ chán ngán cả đời sống. Ông già nằm liệt giường ấy làm cách nào mà sung sướng như vậy? Bạn thử đoán xem.
Cô nghĩ ra cách đua với cô mỗi ngày. Rồi sau sáu tuần tôi đi làm lại. Chẳng hạn như trên kia đã nói, tôi sợ bị sét đánh, thì bây giờ tôi biết rằng, theo bảng thống kê mỗi năm của quốc gia trong số 350.
Tôi thấy nó thiệt là một thanh niên dễ thương, đáng làm kiểu mẫu. Năm 1931, trong một vụ cãi, ông kiếm một triệu Mỹ kim trả hết một lần - có lẽ cổ kim chưa có một vị luật sư nào thù lao nhiều đến thế. Bây giờ, mỗi lần lo nghĩ về một điều gì không sao thay đổi được, tôi nhún vai nói: "Quên nó đi".
Hứa hẹn suống có tốn gì đâu? Không có tiềng trả chủ phòng, cũng không tiền mua giấy xe; mà dù có giấy xe cũng không đủ can đảm vác cái mặt bơ phờ thất bại này về nhà. Nhưng phần đông chúng ta không làm vậy.
Xin bạn nhớ điều này: Khi phải tiêu tiền, tức là bạn kinh doanh cho chính bản thân vậy. Tôi hoảng lên, la lớn, chắc chắn là sẽ chết. Lần sau nếu con quỷ ưu phiền tấn công bạn và dồn bạn vào một xó thì xin bạn cứ đọc câu thần chú sau này của Willis H.
Đoạn ông bảo chúng tôi lại gần và nói: "Ngó cho kỹ, vì tôi nhớ cái bài học này suốt đời. Dưới đây là lời khuyên ấy mà tôi đã chép vào một bao thư trong khi tôi ngồi chờ được tiếp: Tôi sợ hãi, không biết nên làm gì, nước mắt chảy ròng ròng.
Vị sĩ quan hiệu trưởng rầy bọn kia và bảo họ rằng Hoàng tử không mách, nhưng ông muốn hiểu tại sao họ không đá đít học sinh khác mà nhè Hoàng tử mà xử vậy? Họ nín một hồi rồi đằng hắn, gật đầu, rồi thú rằng họ làm vậy để sau này giữ chức thuyền trưởng trong Hải quân của Hoàng gia, họ có thể khoe hồi nhỏ đã đá đít Hoàng Đế. Quá khứ đã chết, đừng cho nó sống lại nữa. Nó nói "đổ nước như vậy để cho cỏ rác trong đầu óc tôi khỏi khô".
Một hôm các sĩ quan thấy ông khóc, liền hỏi duyên cớ. Còn 23 phần trăm nữa nhận lời trong lần thứ nhì. Carrier lại quý báu và có kết quả thần hiệu như vậy?
Như vậy thì có nỗi lo lắng về tiền bạc nào mà họ không thắng nổi? Nếu bạn bị chứng mất ngủ, bạn nên mua cuốn sách của bác sĩ Fink, vừa nói trên kia. Vậy ta phải làm sao? Ta phải giữ đừng cho cảm xúc xen vô những suy nghĩ của ta, nghĩa là như ông Hawkes đã nói, phải thu thập những sự kiện một cách "vô tư khách quan".
Khách đã tới cửa rồi, không sao thay kịp nữa. Tôi khờ dại đến nỗi không thấy rõ tôi rất cần một viên giám đốc giảo hoạt coi chừng những con số chi. Trong khi bà nằm trên xe để người ta đẩy lại phòng mổ, người con trai của bà đứng bên khóc lóc.