Thôi, bác đừng xuống. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Là oang oang toàn thứ mình không biết.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.
Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.
Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.
Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu.
Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Tôi muốn thử những cách khác.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu.