Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện.
Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. Tôi cất tờ giấy vào cặp.
Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. Vật chất? Bạn đâu có. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.
Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Anh dạy em, biết, quay ngay. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Bác nói chuyện với cháu.
Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.
Sao lại xé sách hở con. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.
Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Tôi chả thấy thú vị gì cả. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Cô gái bảo: Vô duyên.