Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Mai đi học về phải cạo râu. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.
Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau.
Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.
Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Chẳng ai bóc lột ai cả. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời.
Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Mình không bao giờ thả.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.
Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.