Futunaria

đưa em cấp dưới bị ngã quỵ về nhà chăm sóc

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Mà tôi chỉ cần những người biết điều.

    Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường.

    Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.

    Và thế là đời sống lãng phí. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.

    Mẹ thì độ này da sạm đi. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.

    Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.

    Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.

    Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.

    Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Lại cái đồng hồ báo thức đây. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.

    Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Cái giấc mơ của mình không mất.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap