Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.
Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.
Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Dù biết là tạm thời thôi. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.
Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi. Có lẽ vì tôi vừa ngáp.
Không ngủ cũng phải nằm. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Là dông dài, là ngắn ngủi. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?
Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Tôi cười khùng khục trong họng. Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội.
Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.
Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.